Một
Trái nhà ngủ của chị Ana được che chắn tạm bợ bởi một khung tranh thay cho cửa ra vào. Chồng chị Ana là một hoạ sĩ và là nghệ nhân làm một loại tẩu hút nào đó tên là Kuripe mà Thư chưa từng nghe nói đến, bởi vậy trong gian nhà này, đôi khi khung tranh được trưng dụng cho nhiều mục đích.
Thư đẩy chiếc khung tranh, chạm chân đến hiên nhà. Ánh nắng ban mai sau một trận mưa to của đêm hôm trước vừa ấm, vừa lạnh. Đầu nàng rối bù và con mắt thứ ba của nàng vẫn còn lưu vết son đỏ và than đen của buổi lễ tối hôm trước, khi mà chị Ana thực hiện một nghi lễ tẩy trần cho các vị khách của chị, trong đó có Thư.
Đến nhà vợ chồng chị Ana từ đêm hôm trước nữa, nhưng buổi sáng hôm nay Thư mới có dịp đi một vòng quanh căn nhà này. Thư quen chị Ana trên cộng đồng Couch surfing, nơi mà người ta đi du lịch thì sẽ ở nhờ nhà nhau, hoặc ăn chơi cùng nhau. Trước khi đến Bali, Thư chỉ biết chị làm hướng dẫn viên du lịch, chồng chị làm hoạ sĩ, và chị có một đứa con gái bằng tuổi với cô lớn nhà nàng. Nhưng hôm nay nàng mới biết, chị mới phát triển thêm một công việc nữa, đó là chữa lành và hướng dẫn thiền định. “Trùng hợp ghê,” nàng tự nhủ, khi mà nàng vừa rời vòng tay của người chữa lành của nàng ở Hà Nội thì lại chui vào vòng tay của một người chữa lành khác.
Nhà chị Ana có nhiều gian, nhiều cây, nhiều chó mèo, và cũng như mọi dân đảo khác, một đền thờ riêng. Thư bước vào đền thờ của chị, một chú mèo quấn lấy chân nàng không rời. Chỉ đến lúc này, nàng mới kịp định thần để nhìn lại về những mối duyên nàng đã gặp từ khi chân nàng đưa nàng đến Bali. Một cặp vợ chồng Peru đang hưởng tuần trăng mật cùng chia sẻ phí taxi với nàng (cũng đang trong tuần trăng mật) từ sân bay đến Ubud. Ba người bạn từ Sri Lanka, Ấn Độ và Ukraina trên Couchsurfing cùng chia sẻ chuyến tour trong ngày với nàng, cổ vũ nàng leo hết các loại đền chùa trên cao và dưới thấp, đồng ruộng bậc thang, và thác nước. Những chuyến taxi từ Kuta, Canggu đến Ubud và ngược lại mà nàng tìm được cho Putu - một người mẹ đơn thân hành nghề lái taxi đường dài. Những mối nhân duyên và các cơ hội ấy nàng có được là nhờ hành trình cho và nhận mà nàng đang học hỏi trong những tháng vừa qua.
Trong đoàn của nàng hôm qua có một người phụ nữ Ukraina định cư ở Anh tên là Tanya. Tanya được đánh giá trên Couchsurfing là “một con hổ ngọt ngào”, và quả đúng như vậy, cô gái tóc đỏ và thời trang này toát ra một nguồn năng lượng dữ dằn và quyến rũ. Trên đường đi, Tanya thi thoảng nói đến cuộc chiến tranh mà dân tộc cô đang trải qua, rằng bố mẹ cô cũng sang lánh nạn ở Anh nhưng rồi quay về nước.
Chia tay với cô gái tóc đỏ Ukraina, chưa kịp quên những lời kể thủng thỉnh của cô về cuộc chiến Nga-Ukraina, Thư trở về nhà chị Ana thì bắt gặp ngay nghi lễ tẩy trần, mà nhân vật chính lại là một người đàn ông người Nga buồn bã. “Hãy quên mọi muộn phiền, rũ bỏ khổ đau, hãy để cho những người bạn yêu thương được siêu thoát”, lời của chị Ana có vẻ như chưa chạm được đến trái tim của người Nga thầm lặng, nhưng chúng lại tìm được cách để đi vào trái tim của Thư. Thực ra nàng không quá chú ý vào thông tin của câu nói, nhưng bản thân âm thanh phát ra từ lồng ngực vững chãi của chị Ana có một tần số nào đó cộng hưởng được với trái tim nàng. Người chữa lành của nàng ở quê hương đã khai mở được cho nàng điều ấy: nghe, không cần hiểu, nhưng có thể cảm nhận. Trên hành trình khám phá Ubud hôm qua, nàng im lặng ngủ trên xe mặc cho những người bạn mải mê tán phét, thế nhưng nàng vẫn nhận được hơi ấm và tình yêu của họ, và ngược lại. Nàng cảm thấy vô cùng sung sướng khi có được năng lực này: não nàng không cần hoạt động, nhưng tim nàng có thể đón nhận được cảm xúc của đối phương. Có gì tuyệt hơn không nhỉ? Chẳng phải người ta sống trên đời cốt để học cách cùng dao động?

Nhận xét
Đăng nhận xét