Hai
- Sho, nhà anh có nước nóng và máy sấy tóc không? Em ở nhờ nhà một chị bản xứ, chị ấy không có mấy cái này! Sho không thể ngờ Thư sẽ xuất hiện trước cửa nhà anh trong bối cảnh tắm nhờ như vậy. Anh những tưởng tượng sẽ đến tận nơi cô ở, đón một cô gái sạch sẽ mượt mà thơm phức đi lòng vòng Ubud. Nhưng thôi thì cũng được, Sho chẹp miệng, ít nhất có thêm thời gian để ngủ nướng trên chiếc giường tựa vào bìa rừng của anh, sau hai ngày tiệc tùng không ngừng nghỉ. Trước khi trở thành một người du mục online tại Ubud, Sho đã từng có một cái tên rất Anh, mức độ phổ biến đến nỗi vô danh của cái tên này ở Anh tựa như cái tên “Nguyễn Văn A” ở Việt Nam vậy. Cái tên đó chẳng phù hợp một chút nào với tính cách quái gở và hoang dã của anh: anh đã ở ẩn dật mà cũng sáng loà đến bảy năm ở Koh Phangan, một hòn đảo tương đối hoang sơ ở Thái Lan, như một ông Robinson Crusoe, với bộ tóc dài đến vai và râu dài như tóc. “Hành nghề” làm Robinson đã đời, thì anh quyết định di cư đến Ubud - một thị trấn của...
