Hai
- Sho, nhà anh có nước nóng và máy sấy tóc không? Em ở nhờ nhà một chị bản xứ, chị ấy không có mấy cái này!
Sho không thể ngờ Thư sẽ xuất hiện trước cửa nhà anh trong bối cảnh tắm nhờ như vậy. Anh những tưởng tượng sẽ đến tận nơi cô ở, đón một cô gái sạch sẽ mượt mà thơm phức đi lòng vòng Ubud. Nhưng thôi thì cũng được, Sho chẹp miệng, ít nhất có thêm thời gian để ngủ nướng trên chiếc giường tựa vào bìa rừng của anh, sau hai ngày tiệc tùng không ngừng nghỉ.
Trước khi trở thành một người du mục online tại Ubud, Sho đã từng có một cái tên rất Anh, mức độ phổ biến đến nỗi vô danh của cái tên này ở Anh tựa như cái tên “Nguyễn Văn A” ở Việt Nam vậy. Cái tên đó chẳng phù hợp một chút nào với tính cách quái gở và hoang dã của anh: anh đã ở ẩn dật mà cũng sáng loà đến bảy năm ở Koh Phangan, một hòn đảo tương đối hoang sơ ở Thái Lan, như một ông Robinson Crusoe, với bộ tóc dài đến vai và râu dài như tóc. “Hành nghề” làm Robinson đã đời, thì anh quyết định di cư đến Ubud - một thị trấn của những kẻ chơi hệ tâm linh như anh. Trong hành trình từ Koh Phangan đến Ubud, anh có ghé qua Hà Nội, và thế là họ gặp gỡ nhau ở đó.
Đường đến nhà Sho khá hiểm trở. Nó là những khúc cua lòng vòng và hẹp, hai bên đều là đồng ruộng và rất nhiều cò. Thư không còn thấy cò ở những cánh đồng ruộng quanh Hà Nội, bởi vậy nàng cứ đinh ninh cò đã tuyệt chủng. Sho đón nàng ở dưới mặt đất. Gọi là “dưới mặt đất” là bởi vì họ bắt đầu leo lên rừng, nơi anh trú ngụ. Sho đưa nàng đi thăm thú quanh khắp các gian nhà trước khi đưa Thư vào khu ở chính. Dường như ở Ubud, người ta không xây nhà thành một căn và chia phòng trong đó, mà họ xây mỗi một cái nhà làm một mục đích riêng: nhà ở, nhà bếp, nhà ăn, nhà thờ, nhà sinh hoạt... Các gian nhà đó của Sho được xây rải rác như vậy, được nối với nhau bởi những đoạn đường rậm rạp cây cối. “9 triệu rupiah mỗi tháng,” Sho vỗ ngực, “cho nhà này”. Nó tương đương với mười bốn triệu đồng Việt Nam. Sẽ không thể tìm được một cái gì tương tự thế này ở Hà Nội, dù có là năm mươi triệu đi nữa.
Trong lúc Sho đang ba hoa về việc anh đã sửa sang những gì cho với không gian linh thiêng của anh trong hai tháng qua, Thư dâng trào một cảm xúc ghen tị khi bước chân vào nhà tắm. Thực ra nó không nên được gọi là “nhà tắm” hay “phòng tắm”, đúng nhất thì nó phải là “không gian tắm bán lộ thiên”, nơi mà người ta chỉ xây tường cao hơn người một chút, để hở tầm nhìn lên hàng cây rậm rạp. Độ ẩm trong căn phòng này không phải là hơi nước tù đọng của một phòng tắm thông thường, nó là của nước mưa và sương sớm. Gió lạnh thổi vào các kẽ ngón tay nàng tất nhiên cũng không phải là từ chiếc quạt thông khí phòng vệ sinh. Nó là gió xịn luồn lách từ những tán cây của khu rừng nhiệt đới.
Dưới làn nước giả tưởng là được lấy từ nguồn nước mưa, Thư cảm thấy đây mới là nghi lễ tẩy trần thực thụ. Ở bên ngoài, Sho gẩy đàn guitar theo như nguyện vọng của nàng. Anh say sưa đánh đàn, âm thanh nghe vô cùng điêu luyện, mặc dù anh chỉ biết đúng hai hợp âm duy nhất và đánh đi đánh lại hai hợp âm đó.
***

Nhận xét
Đăng nhận xét